Liên kết website

 

Số lượt truy cập
33464010
Chuyện của tớ

       Chuyện xưa

       Câu “Ghét của nào trời trao của ấy”, quả đúng phóc đối với tớ. Nhưng "cái ghét" ấy đã theo tớ mấy chục năm trời, mà còn cho tớ một món quà trên cả tuyệt vời, thế mới lạ phải không?! Chuyện là, thời trai trẻ hào hùng đi TNXP, đơn vị tớ đóng quân tại Lê Minh Xuân với nhiệm vụ trồng và chăm sóc thơm. Tớ ở cái Trung đội (B) có 2 Tiểu đội nữ và 1 Tiểu đội nam. Vô phúc cho tớ, Trung đội Trưởng là nữ, lại là người khó khăn, nói nhiều. Tớ bị "sao xấu" hay sao mà B Trưởng cứ canh me tớ phê bình suốt, không buổi họp nào mà tên tớ không được nêu lên. Một lần, bực quá, tớ hỏi thẳng: "Chị có ác cảm với tôi hả?". B Trưởng tỉnh bơ: "Anh xem lại mình đi, tôi muốn anh tốt, tôi muốn…". Bữa nọ, tớ thấy B Trưởng nhặt được trái thơm nhỏ xíu, hý hửng gọt ăn ngon lành, còn mời tớ, tớ nghĩ: "Bà này lạ, nông trường trồng thơm, vậy mà không dám lấy một trái ăn cho đáng". Tối đó, tớ lẻn ra ngoài bẻ cho một bao, vác về đặt xuống trước mặt B Trưởng: "Cho chị nè, ăn cho đã thèm". B Trưởng trố mắt nhìn tớ. Tớ nghĩ B Trưởng sẽ cảm động, ai dè… Sáng hôm sau họp đơn vị, B Trưởng phê bình tớ rát mặt, nào là vô kỷ luật, nào là lấy của tập thể rồi còn bắt làm kiểm điểm. Tớ sôi máu, lầm bầm: "Mình cho ăn mà còn...". Từ đó, tớ "cạch", không thèm nhìn B Trưởng lấy nửa con mắt.
 
       Lần nọ, tớ sốt cao, nằm trên trạm xá rên hừ hừ. B Trưởng đi lên hỏi han này nọ (định dùng chiêu này lấy lòng quân tử, xưa rồi Diễm!). B Trưởng hỏi: “Anh bỏ ăn mấy bữa phải không?". Tớ im lặng. "Vậy ăn cháo cá không?". Hỏi hoài, tớ đang ghét phang luôn: "Của chùa không ăn Phật buồn". B Trưởng lừ mắt bỏ đi. Tớ đang lơ mơ ngủ, chợt ngửi thấy mùi thơm của hành ngò. Mở mắt ra tớ thấy B Trưởng bưng một tô bự, để cái cạch xuống giường: "Anh ăn đi để Phật không buồn", rồi nghoe ngoẩy đi ra. Cha mẹ ơi! Mấy bữa không ăn, hôm nay được tô cháo ngon nên tớ ăn sạch. Tớ nhận ra B Trưởng rất tốt, rất quan tâm tớ, tớ chợt rung động. Tình yêu của bọn tớ khai thông nhờ tô cháo cá! Đúng là “Ghét của nào trời trao của ấy”, xưa tớ ghét nàng bao nhiêu thì lúc ấy, tớ yêu nàng bấy nhiêu. Để đến với nhau, bọn tớ cũng gặp không ít trắc trở, nhưng cái chất TNXP đã tôi luyện cho tớ và nàng sự chịu đựng và tinh thần vượt khó. Nàng đã tặng tớ đứa con gái dễ thương rất giống nàng, nhất là tính quyết đoán và dữ dằn. Con gái tớ có biệt danh "Hột vịt muối".
 
       Chuyện nay
 
       Bữa tối, tớ ngạc nhiên khi nhìn mâm cơm với 3 dĩa hột vịt chiên to đùng, trong đó một dĩa là hột vịt muối. Con tớ hồ hởi giải thích: "Hôm nay con lãnh tháng lương đầu tiên nên đãi cả nhà món trứng chiên, đúng món ruột của mọi người". Chợt nhớ chuyện cũ, tớ bật cười. Lúc mới lấy nhau, bọn tớ xơ xác lắm, bữa cơm thường ăn hột vịt là chính. Khi Liên (tên vợ tớ) có bầu, nàng luôn thèm hột vịt muối, vì vậy khi sinh con ra, tớ đặt biệt danh cho con là "Hột vịt muối" (Lạ một điều, con tớ sau này cũng rất thích món hột vịt muối). Bữa cơm tối thật ngon, tớ ăn mà lòng nghẹn ngào xúc động.
 
       Nhớ ngày nhận giấy báo trúng tuyển Đại học Sư phạm, con tớ bảo: "Chờ Ba ơi!”. Vài ngày sau có giấy đậu Đại học kinh tế, nó lại nói: "Còn một trường nữa Ba ơi!”. Và ngày nhận giấy báo kết quả đậu Đại học Y Dược, nó nhảy muốn sập nhà. Tớ tối ngày ôm cái xe (tớ chạy xe ôm) nên việc thi cử của con tớ không góp ý, con đậu Đại học thì rất mừng. Thấy vợ vừa mừng vừa lo chuyện tiền học phí cho con, tớ hùng hồn: "Chuyện nhỏ, để anh lo!". Thế là tớ tích cực tăng ca.
 
       Con tớ có chí và chịu khó (giống mẹ) và cực sáng suốt (giống ba). Ngày đó, kiếm cuốn sách từ điển Anh-Việt chuyên ngành Y rất khó, tớ lùng sục mãi mới tìm được tại một cửa hàng với giá 2,5 triệu. Tớ xấc bấc mới gom đủ tiền mua sách về cho con, ấy vậy mà vài bữa sau, con gái trả tiền lại cho tớ bảo là đã bán quyển sách. Tớ chưa kịp hỏi thì con gái đã chìa ra quyển từ điển, nhưng là bản photo.
 
       Đằng đẳng bảy năm với bao gian khổ, tớ suốt ngày rong ruổi chạy xe ngoài đường, vợ tớ đi làm về còn đi làm thêm việc khác, có lúc phải cầm cố giấy tờ nhà nhưng nghĩ đến tương lai của con, tớ và nàng đều thấy vui. Có lần tớ nắm bàn tay nàng hỏi: "Có khi nào em hối hận không?", nàng mắng tớ một trận ra trò (sao cái tính này nàng không thay đổi nhỉ?).
 
       Ngày tốt nghiệp của con, tớ vui và hãnh diện lắm. Tớ chỉ là một anh chạy xe ôm nhưng con tớ là bác sĩ. Lúc con lên nhận bằng, thằng đàn ông cứng rắn trong tớ đâu mất, tớ thổn thức khóc và nàng cứ sụt sùi mãi…
 
Cẩm Hồng
(Ghi theo lời kể của anh Lưu Ngọc Hiệp, cựu TNXP Liên đội Trung Thành)
CÁC TIN BÀI KHÁC:
Các trang: 7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20  21  22  23  24  25  26  27  28  29  30  31  32  33  34  35  36  37  38  39  40  41  42  43  44  45  46  47  48  49  50  51  52  53  54  55  56  57  
Xem tin theo ngày
Trang chủ  Sơ đồ site
       
   LỰC LƯỢNG THANH NIÊN XUNG PHONG THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH                 Người phát ngôn:  Đồng chí: Lê Minh Khoa, Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh
       Địa chỉ: số 636, đường Võ Văn Kiệt, Phường 1, Quận 5, Thành phố Hồ Chí Minh                    ĐT: (028) 38 249 624; Email: lmkhoa.tnxp@tphcm.gov.vn
       Điện thoại: (028) 38 249 623 – 38 249 624 – Fax: (08) 39 245 211                                                 Đồng chí: Nguyễn Văn Bình, Phó Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh.
       Website: www.tnxp.hochiminhcity.gov.vn –  Email: tnxp@tphcm.gov.vn                                  ĐT: (028) 38 249 625; Email: nguyenvanbinh.tnxp@tphcm.gov.vn