Liên kết website

 

Số lượt truy cập
30298475
Xuân muộn
         Nó mở tủ, cầm tờ giấy khen trên tay như muốn khóc, nó tự trách mình: “Phải chi mình đừng nông nổi, phải chi mình biết kìm chế bản thân thì đã không bị uổng tờ giấy khen và đã được giảm thời gian về ăn Tết sớm với gia đình rồi…”. Nó biết tất cả sự ân hận bây giờ đều đã muộn. Tờ giấy khen với dòng chữ “Đã có thành tích xuất sắc trong hội thao học viên năm 2018” cứ nhảy múa trước mắt nó. Nhìn tờ giấy khen rồi lại nhìn ra cửa, nó nghĩ nếu gặp mình mẹ sẽ buồn mà nói: “Con tệ quá Bảo à”. Lời nói ấy như biến thành sự thật, cứ văng vẳng đâu đấy quanh nó. Sáng chủ nhật cuối năm trời trong như ngọc bích, nắng vàng reo vui cùng gió đùa mơn trớn trên ngọn cây. Trên sân, các thầy cùng các bạn đang hối hả trang trí Tết, còn nó thu mình một góc để tự chất vấn bản thân.
 
         Nó vào Cơ sở 3 được sáu tháng thì Lực lượng TNXP và Sở Lao động Thương binh và Xã hội tổ chức hội thao cho học viên. Nó có năng khiếu đá bóng nên được các thầy chọn tham gia thi đấu. Trước khi thi thầy Giám đốc đã hứa sẽ tặng giấy khen cho các bạn đạt giải. Thầy còn nói, vừa có giấy khen vừa lao động, rèn luyện và học tập tốt thì sẽ đủ điều kiện để xét giảm thời gian chấp hành Quyết định từ 01- 02 tháng. Nó rất vui và cố gắng động viên các bạn cùng tập luyện hết sức mình. Kết quả đã không phụ công tập luyện của mọi người, Cơ sở 3 đạt giải nhất toàn đoàn, trong đó có môn bóng đá đạt giải nhất. Ngày nhận giấy khen nó như muốn bay lên, xin thầy gọi ngay về cho mẹ để khoe. Nó tự nhủ: “Phải cố gắng hơn nữa để đủ điều kiện xét giảm thời gian”. Nó tính nhẩm: “Nếu được giảm thời gian mình sẽ được về trước Tết nửa tháng, chắc cả nhà sẽ vui lắm”. Thế mà gần đến ngày xét họp khen thưởng quý thì nó gây gổ đánh nhau với bạn, chỉ đơn giản vì những câu nói đùa mà cả hai bên không kìm chế được dẫn đến xô xát. Dù không bị thương tích gì nhưng cơ hội về nhà sớm đã tuột khỏi tầm tay. Vậy là tự nó đã gây nên vết thương lớn trong lòng mình và trong lòng gia đình của nó. Ngày thăm gặp nó không dám nhìn mẹ, khi cô nhân viên tư vấn thông báo cho mẹ nó biết về việc nó đánh nhau với bạn và để mất cơ hội giảm thời gian cai nghiện. Mẹ nó cố nén tiếng thở dài, động viên nó:
 
          - Thôi sai thì sửa lại đi con ạ, không muộn đâu con, mẹ đợi được mà.  
 
          Suốt cả buổi thăm gặp, nó chỉ biết xin lỗi mẹ:
 
          Con xin lỗi, con không về ăn Tết với mẹ được rồi.
 
          Mẹ không hờn giận, trách móc nó nửa lời mà chỉ động viên an ủi:
 
          - Chuyện qua rồi mà con, chỉ cần con biết sửa sai thì ở đâu mà chả là Tết. Ở đây con còn có các thầy và các bạn lo gì mà sợ không vui. Xuân vui không phải ở bánh mứt hay ở nơi phố xá mà Xuân vui là ở nơi chính lòng mình có thấy vui không thôi con ạ. Mẹ sẽ đăng ký thăm gặp lưu trú, trước Tết bố mẹ sẽ lên ăn Tết sớm với con và các bạn. Sau Tết thì rằm tháng giêng con cũng đã về rồi, lúc đó mẹ sẽ lại gói bánh chưng và cả nhà cùng con ăn rằm tháng giêng cũng là “Tết muộn”. Có sao đâu phải không nào!? Tết của mẹ không phải là việc con ở bên cạnh mẹ mà là ở chỗ con có biết sửa sai và tìm lại chính mình hay không thôi.
 
Ở đây con còn có các thầy và các bạn lo gì mà sợ không vui....
 
          Mặc dù được mẹ động viên, thế nhưng nó vẫn rất buồn. Các thầy biết thế nên cũng thường xuyên động viên, khích lệ nó. Hôm nay khi nó đang ủ rũ thì thầy tổ trưởng lại đến bên nó an ủi:
 
          - Đừng buồn nữa nào cầu thủ, ai cũng phải có lúc sai. Không được về trước Tết đôi khi lại an toàn, biết đâu nếu em về trước Tết mà vui quá, đi giao lưu bạn bè nhiều lại không kìm chế được lỡ tái sử dụng thì sao? Về trước Tết chắc đâu đã được ăn Tết! Thôi đưa tờ giấy khen đây thầy cất cho, khi nào về thì thầy đưa lại, em giữ nó mà cứ buồn thế này thì tờ giấy như có lỗi em ạ. Ra sân trang trí với thầy nào, mai còn thi gói bánh chưng nữa đấy. Thầy giao trách nhiệm cho em, tổ mình phải được giải nhất đấy nhé!
 
          Thầy cầm tờ giấy khen trên tay nó rồi đưa tay kéo nó đứng lên. Hơi ấm từ  bàn tay thầy lan tỏa qua làm nó thấy phấn chấn hơn và mạnh mẽ bước xuống thềm. Sắc đào, mai rực rỡ cùng ánh nắng reo vui ôm trọn lấy nó, trên loa phát thanh của đội rộn vang lời hát “Xuân đã về, Xuân đã về…”. Nó mỉm cười: “Xuân đến thật rồi. Các thầy cũng có được về ăn Tết đâu, mình vẫn may mắn hơn các thầy là còn có mẹ bên cạnh trong những ngày Tết. Mình sẽ phải là mùa xuân của mẹ dẫu là xuân muộn”.
 
Nguyệt Tiệp
CÁC TIN BÀI KHÁC:
Các trang: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20  21  22  23  24  25  26  
Xem tin theo ngày
Trang chủ  Sơ đồ site
       
   LỰC LƯỢNG THANH NIÊN XUNG PHONG THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH                                    Người phát ngôn:  Đồng chí: Lê Minh Khoa, Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh
       Địa chỉ: số 636, đường Võ Văn Kiệt, Phường 1, Quận 5, Thành phố Hồ Chí Minh                         ĐT: (028) 38 249 623; Email: lmkhoa.tnxp@tphcm.gov.vn
       Điện thoại: (028) 38 249 623 – 38 249 624 – Fax: (08) 39 245 211                                                 Đồng chí: Nguyễn Văn Bình, Phó Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh.
       Website: www.tnxp.hochiminhcity.gov.vn –  Email: tnxp@tphcm.gov.vn                                    ĐT: (028) 38 249 623; Email: nguyenvanbinh.tnxp@tphcm.gov.vn